Blog Bóng Đá

Premier League - thông tin chi tiết về Giải bóng đá Ngoại hạng Anh

    Thông tin cơ bản của Giải Ngoại hạng Anh

    Tên gọi: Premier League

    Ngày thành lập: 20 tháng 2 năm 1992

    Trực thuộc: Liên đoàn bóng đá Châu Âu (UEFA)

    Cấp độ trong hệ thống: 1

    Số đội trong 1 mùa giải: 20

    Quốc gia: Anh

    Thời gian diễn ra Giải Ngoại hạng Anh: từ tháng 8 đến tháng 5

    Logo biểu tượng của giải đấu

    Xuyên suốt quá trình phát triển kể từ khi giải đấu được ra đời, logo biểu tượng của Giải Ngoại hạng cũng có vài lần thay đổi nhưng hình ảnh con sư tử vẫn luôn được giữ nguyên. Sư tử được coi là vua của muông thú nên hình ảnh của nó tượng trưng cho dòng máu hoàng gia, và được sử dụng để đại diện cho bóng đá Anh. Đội tuyển bóng đá quốc gia Anh cũng có biệt danh là Tam sư (Three Lions).

    Trong một thời gian dài, logo giải đấu Ngoại hạng Anh luôn là hình một con sư tử đầu đội vương miện, chân giẫm lên trái bóng. Vì hợp đồng tài trợ với công ty tài chính và ngân hàng Barclays nên trước đây, giải đấu mang tên là Barclays Premier League. Logo được dùng cho đến nay đã được đơn giản hóa hơn, khi chỉ giữ lại hình đầu sư tử đội vương miện và tên của giải đấu.

    logo giải ngoại hạng Anh

    Logo biểu tượng Giải Ngoại hạng Anh qua các thời kỳ

    Ngoài ra, logo của các đội bóng ở Giải NHA cũng có một lịch sử lâu đời gắn bó với sự phát triển của các câu lạc bộ, được thay đổi nhiều lần, đồng thời mang những ý nghĩa thú vị. Các bạn có thể tìm hiểu tại bài viết sau: Bộ sưu tập đầy đủ logo các đội bóng Ngoại hạng Anh mới nhất

    Lịch sử hình thành và phát triển của Giải Ngoại hạng Anh

    Để phát triển lớn mạnh, trở thành giải đấu hấp dẫn và được theo dõi nhiều nhất hiện nay, Ngoại hạng Anh cũng phải khởi đầu từ nền móng vô cùng khó khăn. Hãy cùng xem Giải đấu Ngoại hạng Anh đã phải trải qua những chông gai gì nhé!

    Hình thành

    Dù đạt được thành công lớn trên bình diện Châu Âu vào những năm 1970 và đầu những năm 1980 nhưng bóng đá Anh đã có bước lùi vào cuối thập niên. Các sân vận động bị xuống cấp, người hâm mộ phải sử dụng cơ sở vật chất nghèo nàn, nạn hooligan thì tràn lan. Các câu lạc bộ Anh cũng bị cấm thi đấu tại các giải đấu của Châu Âu trong 5 năm sau khi xảy ra thảm họa Heysel vào năm 1985. Giải bóng đá hạng cao nhất của nước Anh cũng chịu xếp sau Serie A của Ý và La Liga của Tây Ban Nha về lượng khán giả và doanh thu. Một số cầu thủ Anh hàng đầu cũng lựa chọn ra nước ngoài thi đấu.

    Đến những năm 1990, mọi chuyện bắt đầu có chuyển biến. Tại Vòng chung kết World Cup 1990, đội tuyển quốc gia Anh đã lọt vào tới Bán Kết. Liên đoàn bóng đá Châu Âu (UEFA) đã quyết định xóa lệnh cấm đối với các câu lạc bộ Anh trong năm đó. Nhờ điều này mà Manchester United đã giành được Cúp C2 Châu Âu vào năm 1991. Vào tháng 1/1990, sau thảm họa Hillsborough, các sân vận động ở Anh được yêu cầu phải chuyển hết thành toàn bộ ghế ngồi (không còn các chỗ đứng nữa).

    Trong những năm 1980, các câu lạc bộ lớn ở Anh đã bắt đầu chuyển sang kinh doanh, áp dụng cơ chế thị trường vào việc quản lý đội bóng để tối đa hóa doanh thu. Những người đi đầu trong xu hướng này là ông Martin Edwards của Manchester United, ông Irving Scholar của Tottenham Hotspur và ông David Dein của Arsenal.

    Đòi hỏi cấp bách về thương mại khiến các câu lạc bộ hàng đầu muốn tăng thế lực và doanh thu của mình. Các đội bóng ở hạng đấu cao nhất đe dọa sẽ rời khỏi giải đấu để tăng quyền lực của mình trong việc bỏ phiếu và để có được thỏa thuận tài chính có lợi hơn. Trong năm 1986, họ được nhận 50% số tiền thu được từ truyền hình và tài trợ. Họ yêu cầu các công ty truyền hình phải trả nhiều tiền hơn khi phát các trận bóng có họ tham gia, dẫn đến việc doanh thu từ truyền hình ngày càng quan trọng hơn. Vào năm 1986, hợp đồng bản quyền truyền hình kéo dài hai năm có giá trị 6,3 triệu bảng, nhưng đến năm 1988, trong một thỏa thuận với ITV, mức giá đã tăng lên 44 triệu bảng cho một hợp đồng 4 năm. Trong đó, các câu lạc bộ hàng đầu đã được nhận 75% số tiền.

    Theo ông Irving Scholar, người tham gia đàm phán các hợp đồng truyền hình, mỗi câu lạc bộ ở hạng đấu cao nhất chỉ nhận được khoảng 25.000 bảng tiền bản quyền truyền hình mỗi năm vào thời điểm trước năm 1986. Trong cuộc đàm phán diễn ra vào năm 1986, con số này đã tăng lên mức khoảng 50.000 bảng, rồi chỉ 2 năm sau đã tăng vọt lên mức 600.000 bảng.

    lịch sử giải ngoại hạng Anh

    Manchester United là nhà vô địch đầu tiên của kỷ nguyên Premier League

    Vào năm 1988, 10 câu lạc bộ đã đe dọa rời khỏi giải đấu để tự lập ra một "siêu giải đấu", nhưng cuối cùng họ đã bị thuyết phục ở lại khi được nhận phần lớn số tiền trong thỏa thuận bản quyền truyền hình. Đến đầu những năm 1990, các câu lạc bộ lớn lại một lần nữa cân nhắc việc ly khai, đặc biệt là khi lúc này họ sẽ phải bỏ tiền túi ra nâng cấp sân vận động thành toàn bộ chỗ ngồi.

    Năm 1990, giám đốc điều hành của Đài truyền hình London Weekend (LWT), ông Greg Dyke, đã gặp gỡ và ăn tối cùng đại diện của nhóm Big 5 (top 5 các câu lạc bộ bóng đá lớn ở Anh gồm Manchester United, Liverpool, Tottenham, Everton và Arsenal). Cuộc họp này nhằm mục đích bàn về việc rời khỏi giải đấu. Ông Dyke tin rằng nếu trên truyền hình quốc gia chỉ chiếu những trận bóng của các câu lạc bộ lớn thì sẽ mang lại nhiều lợi nhuận hơn cho LWT. Ông cũng muốn tham khảo xem các câu lạc bộ này có hứng thú với việc nhận được phần tiền bản quyền truyền hình lớn hơn hay không.

    Nhóm Big 5 đã đồng ý với đề nghị này, tuy nhiên, giải đấu sẽ không có uy tín nếu không nhận được sự ủng hộ của Liên đoàn bóng đá Anh (FA). Vì lý do này, ông David Dein của Arsenal đã tổ chức các cuộc đàm phán để mong FA tiếp thu ý tưởng này. Do có mối quan hệ không tốt với giải đấu, FA coi động thái này là một cách để làm suy yếu giải đấu. Vào tháng 6/1991, FA đã công bố một báo cáo để tuyên bố ủng hộ kế hoạch này và sẽ trở thành cơ quan quyền lực tối cao giám sát cho giải đấu mới.

    Vào cuối mùa giải 1991, một đề xuất đã được đưa ra, liên quan đến việc thành lập một giải đấu mới mang lại nhiều lợi nhuận hơn. Vào ngày 17/7/1991, các câu lạc bộ hàng đầu đã ký Thỏa thuận thành viên sáng lập, đề ra các nguyên tắc cơ bản để thành lập giải đấu FA Premier League. Giải đấu mới sẽ độc lập về thương mại với FA và giải đấu cũ, và có quyền tự đàm phán các thỏa thuận phát sóng và tài trợ của riêng mình. Lập luận được đưa ra vào thời điểm đó là việc tăng thêm thu nhập thêm sẽ giúp các câu lạc bộ Anh cạnh tranh được với các đội bóng khác trên khắp châu Âu. Dù đóng vai trò quan trọng trong việc sáng lập nên Premier League nhưng ông Greg Dyke và ITV lại thất bại trong cuộc đấu thầu quyền phát sóng. BSkyB đã giành chiến thắng với giá thầu 304 triệu bảng trong 5 năm, còn BBC giành được quyền phát sóng chương trình tổng hợp vòng đấu.

    Năm 1992, các câu lạc bộ của giải hạng nhất đã đồng loạt rời khỏi giải đấu. Ngày 27/5/1992, FA Premier League (Giải Ngoại hạng Anh) được thành lập như với tư cách một công ty trách nhiệm hữu hạn, làm việc tại một văn phòng ở trụ sở FA (khi đó ở khu Lancaster Gate). Giải đấu cũ với 4 hạng đấu đã không còn tồn tại nữa. Premier League sẽ hoạt động với một hạng đấu duy nhất (ngoại hạng), còn giải đấu cũ chỉ còn lại 3 hạng. Về mô hình của các hạng đấu thì không có gì thay đổi, Giải Ngoại hạng sẽ là cao nhất, rồi đến 3 hạng đấu kia. Các đội bóng sẽ lên và xuống hạng giữa Premier League và 3 hạng đấu kia giống như trước đây.

    Mùa giải đầu tiên của giải bóng đá Ngoại hạng Anh là mùa 1992-1993, với sự tham gia của 22 câu lạc bộ, bao gồm: Arsenal, Aston Villa, Blackburn Rovers, Chelsea, Coventry City, Crystal Palace, Everton, Ipswich Town, Leeds United, Liverpool, Manchester City, Manchester United, Middlesbrough, Norwich City, Nottingham Forest, Oldham Athletic, Queens Park Rangers, Sheffield United, Sheffield Wednesday, Southampton, Tottenham Hotspur và Wimbledon. Trong mùa giải 1991-1992 ở Giải hạng nhất cũ, 3 đội bóng phải xuống hạng là Luton Town, Notts County và West Ham United nên không được tham gia vào Giải Ngoại hạng mùa bóng đầu tiên.

    Sự phát triển của Premier League

    Trải qua quá trình phát triển tới nay là gần 30 năm, bóng đá anh giải ngoại hạng đã chứng kiến nhiều thăng trầm của các đội bóng. Có những câu lạc bộ lên hạng rồi lại xuống hạng, có những ông lớn mới nổi lên, hay có những tên tuổi quen mặt tại Giải Ngoại hạng sau khi bị xuống hạng thì không còn có thể quay trở lại nữa.

    Trong 3 mùa giải đầu tiên, NHA có số đội là 22 nhưng từ sau đó thì giữ nguyên ở mức 20. Sau khi kết thúc mùa bóng 1994-1995, có 4 đội bị xuống hạng (Crystal Palace, Norwich City, Leicester City và Ipswich Town) và chỉ có 2 đội được lên hạng (Middlesbrough và Bolton Wanderers).

    Lịch sử phát triển của giải bóng đá ngoại hạng anh vào những năm 2000 gắn liền với sự thống trị của nhóm Big 4. Đây là nhóm 4 câu lạc bộ hàng đầu mạnh nhất mà ở Việt Nam khi đó thường gọi là "Nhóm Tứ đại gia", bao gồm Arsenal, Chelsea, Liverpool và Manchester United. Trong suốt cả thập kỷ, 4 câu lạc bộ này đã thống trị 4 vị trí dẫn đầu (4 vị trí được dự và đá vòng loại Cúp C1 Châu Âu). Trong vòng 6 mùa bóng (từ mùa giải 2003-2004 đến 2008-2009), nhóm Big 4 đã 5 lần chiếm 4 vị trí dẫn đầu (chỉ duy nhất mùa giải 2004-2005 là không được do Liverpool xếp thứ 5). Trong mùa giải 2003-2004, Arsenal còn giành được biệt danh "Bất bại" khi lên ngôi vô địch mà không thua một trận đấu nào, điều chưa đội nào khác làm được cho đến nay.

    Suốt cả trong thập niên 2000, chỉ có 4 đội khác chen chân được vào 4 vị trí dự Cúp C1 Châu Âu của nhóm Big 4, bao gồm: Leeds United (hạng 3 mùa giải 1999-2000), Newcastle United (hạng 4 mùa giải 2001-2002 và hạng 3 mùa giải 2002-2003), Everton (hạng 4 mùa giải 2004-2005) và Tottenham Hotspur (hạng 4 mùa giải 2009-2010). Tất cả các đội này đều được lọt vào Cúp C1 Châu Âu, trừ Newcastle United ở Cúp C1 mùa giải 2003-2004 do thua Partizan ở vòng loại thứ 3.

    Vào tháng 5/2008, huấn luyện viên của Newcastle United tại thời điểm đó là ông Kevin Keegan cho rằng sự thống trị của nhóm Big 4 đang đe dọa đến giải đấu. Ông nói: "Giải đấu này đang đứng trước nguy cơ trở thành một trong những giải đấu lớn nhất thế giới nhưng lại nhàm chán". Ông Richard Scudamore, Giám đốc điều hành của giải đã phản biện lại rằng: "Điều hấp dẫn của giải đấu nằm ở rất nhiều sự cạnh tranh khác nhau tại các vị trí đầu, giữa và cuối bảng xếp hạng".

    lịch sử phát triển ngoại hạng Anh

    Ngoại hạng Anh từng chứng kiến sự thống trị của nhóm Big 4

    Trong khoảng thời gian từ năm 2005 đến 2012, các đội bóng trong nhóm Big 4 đã lọt vào 7 trên 8 trận Chung kết Cúp C1 Châu Âu, đặc biệt là năm 2008 là trận Chung kết toàn Anh (Chelsea gặp Manchester United). Trong số đó, có 3 lần họ đã lên ngôi vô địch: Liverpool (năm 2005), Manchester United (năm 2008) và Chelsea (năm 2012). Đội bóng nằm ngoài nhóm Big 4 đi được xa ở Cúp C1 Châu Âu chỉ có Leeds United trong mùa giải 2000-2001 (lọt vào tới Bán kết).

    Còn về Europa League (tên gọi trước đây là Cúp UEFA), có 4 câu lạc bộ của giải bóng đá ngoại hạng anh từng lọt vào Chung kết. Trong số đó, chỉ có Liverpool giành cúp vào năm 2001, còn lại đều thua ở trận Chung kết: Arsenal (năm 2000), Middlesbrough (năm 2006) và Fulham (năm 2010).

    Dù sau giai đoạn này đã có sự nổi lên của các thế lực mới như Manchester City và Tottenham Hotspur nhưng nhóm Big 4 vẫn thống trị về tổng số điểm giành được trong lịch sử. Tính tới khi kết thúc mùa giải 2018-2019, đội xếp thứ 4 về tổng điểm số trong lịch sử là Liverpool có nhiều hơn đội xếp thứ 5 là Tottenham Hotspur đến 250 điểm. Nhóm Big 4 cũng là những câu lạc bộ duy nhất giữ được tỷ lệ số trận thắng lớn hơn 50%.

    Kể từ sau năm 2009, cấu trúc của các đội bóng lớn đã thay đổi sau khi có sự trỗi dậy của Tottenham Hotspur và Manchester City. Hai câu lạc bộ này thường xuyên cạnh tranh và chen chân vào top 4, biến nhóm Big 4 trước kia trở thành nhóm Big 6. Mùa giải 2009-2010, Tottenham kết thúc với vị trí thứ 4, trở thành đội đầu tiên phá vỡ được vị thế của Big 4 trong vòng 5 năm (trước đó là Everton ở mùa giải 2004-2005). Do chi tiêu nhiều hơn nên khoảng cách giữa những đội bóng lớn và những đội bóng nhỏ tại NHA lại càng xa nhau.

    nhóm big 6 ngoại hạng Anh

    Nhóm Big 4 sau này đã phát triển thành nhóm Big 6

    Mùa giải 2011-2012, Manchester City lên ngôi vô địch, trở thành câu lạc bộ đầu tiên ngoài nhóm Big 4 giành chức vô địch kể từ khi Blackburn Rovers làm được điều đó vào mùa giải 1994-1995. Cũng trong mùa giải này, lần đầu tiên có 2 đại diện của nhóm Big 4 bị rơi ra khỏi top 4 (Chelsea và Liverpool). Trong 5 mùa giải tiếp sau đó, cả Manchester United và Liverpool đều 3 lần bị rơi khỏi top 4. Chelsea còn bị rơi xuống hạng 10 trong mùa giải 2015-2016 và Arsenal xếp thứ 5 trong mùa giải 2016-2017. Kết quả này đã chấm dứt 20 năm liên tiếp đứng trong top 4 của họ.

    Vào mùa giải 2015-2016, cũng kể từ khi Everton phá được thế độc tôn của các đội bóng lớn vào mùa giải 2004-2005, lần đầu tiên có một đội nằm ngoài Big 6 làm được điều tương tự. Bất ngờ hơn, Leicester City lại còn hiên ngang lên ngôi vô địch.

    Với sức mạnh tài chính và tầm ảnh hưởng lớn, nhóm Big 6 muốn được chia phần doanh thu lớn hơn, do họ có tầm vóc lớn trên toàn cầu và hướng tới một lối đá hấp dẫn. Tuy nhiên, cấu trúc chia thưởng hiện nay của Giải Ngoại hạng Anh vẫn đang đảm bảo được tính cạnh tranh, điều cốt yếu cho thành công trong tương lai.

    Ngoại hạng Anh có bao nhiêu vòng đấu?

    Giải Ngoại hạng Anh có 20 đội bóng, thi đấu theo thể thức đá vòng tròn 2 lượt. Mỗi một đội bóng sẽ phải gặp 19 đội còn lại một lần trên sân nhà và một lần trên sân khách. Như vậy, tổng cộng Giải Ngoại hạng Anh có 38 vòng đấu, mỗi vòng đấu có 10 trận đấu.

    Những kỷ lục đã được thiết lập tại Giải Ngoại hạng Anh

    (Những kỷ lục này chỉ được tính đến khi kết thúc mùa giải 2018-2019).

    Đội bóng vô địch nhiều nhất: Manchester United (13 lần)

    Cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất NHA: Alan Shearer (260 bàn)

    Cầu thủ ra sân nhiều nhất: Gareth Barry (653 trận)

    Huấn luyện viên thành công nhất: Alex Ferguson (13 lần vô địch)

    Số trận thắng nhiều nhất trong một mùa giải: Man City (32/38 trận, mùa giải 2017-2018 và 2018-2019)

    Số trận thắng ít nhất trong một mùa giải: Derby County (1/38 trận, mùa giải 2007-2008)

    Chuỗi thắng dài nhất: Manchester City (18 trận, mùa giải 2017 - 2018)

    Chuỗi thua dài nhất trong khoảng thời gian hơn một mùa: Sunderland (20 trận, mùa giải 2002-2003 và 2003-2004)

    Thành tích bất bại: Arsenal (Mùa giải 2003-2004. Arsenal là đội duy nhất có vinh dự đoạt cúp Premier League với thành tích không để thua một trận nào trong cả mùa giải).

    Ghi nhiều bàn nhất trong một mùa: Man City (106 bàn - mùa giải 2017-2018)

    Giành nhiều điểm nhất trong một mùa: Man City (100 điểm - mùa giải 2017-2018)

    Cầu thủ nhiều tuổi nhất: John Burridge (43 tuổi 162 ngày)

    Cầu thủ trẻ tuổi nhất: Harvey Elliott (16 tuổi 30 ngày)

    Điều tạo nên sự hấp dẫn của Giải Ngoại hạng Anh

    Không phải tự nhiên mà Ngoại hạng Anh trở thành giải đấu được coi là hấp dẫn nhất thế giới và thu hút được một lượng khán giả khổng lồ đến vậy. Vậy có thể lý giải thế nào cho sức hút lớn đến như vậy? Hãy cùng đến với một vài lý do nhé!

    Những đội bóng giàu truyền thống

    Là cái nôi khai sinh ra bóng đá hiện đại, dĩ nhiên nước Anh phải sở hữu những giải đấu lâu đời và những đội bóng giàu truyền thống, với tuổi đời vượt quá cả số tuổi của tôi và bạn, những người đang theo dõi bài viết này. Tính cho tới nay, Giải Ngoại hạng Anh đã có sự góp mặt của 49 đội bóng khác nhau, trong đó có cả các đại diện tới từ Xứ Wales (Swansea City và Cardiff City). Có những đội bóng từng chơi ở Giải hạng nhất cũ nhưng lại chưa từng được góp mặt tại Giải Ngoại hạng, hay có những đội bóng làm được điều ai cũng mong ước đó thì lại chưa từng lên nổi Giải hạng nhất cũ. Có 6 đội bóng góp mặt ở mùa bóng đầu tiên của Giải Ngoại hạng đã chơi trọn toàn bộ các mùa của giải đấu cấp cao nhất này (Arsenal, Chelsea, Everton, Liverpool, Manchester United và Tottenham Hotspur). Còn ông lớn như Manchester City tuy cũng chơi mùa bóng đầu tiên đó nhưng lại đã từng phải xuống hạng. Hai câu lạc bộ là Bournemouth và Brighton & Hove Albion thì không chơi mùa bóng đầu tiên, nhưng khi lên được Giải Ngoại hạng thì chưa từng bị rớt hạng.

    đội bóng giàu truyền thống

    Ngoại hạng Anh có nhiều đội bóng giàu truyền thống

    Trong số các câu lạc bộ đang chơi tại Premier League, có những đội bóng giàu truyền thống đã được thành lập từ rất lâu và sở hữu một bộ sưu tập thành tích đồ sộ. Có thể kể đến Quỷ đỏ thành Manchester, đội bóng giàu thành tích nhất nước Anh với 20 chức vô địch giải đấu cấp cao nhất, tính riêng trong kỷ nguyên Premier League đã là 13 lần nâng cúp, nhưng lại đánh mất mình sau khi chia tay vị thuyền trưởng đã gắn bó 26 năm. Đó là kình địch Liverpool của Manchester United, đội bóng chỉ kém có một chức vô địch, nhưng chức vô địch trong mùa bóng 2019-2020 lại mới chỉ là chức vô địch Ngoại hạng Anh đầu tiên. Đó là Pháo thủ Arsenal với quá khứ hào hùng và lối đá đẹp mê đắm nhưng giờ đang phải chật vật tìm lại hình ảnh của mình. Đó còn là những đội bóng từng vô địch trong quá khứ nhưng chỉ trở thành thế lực thực sự trong kỷ nguyên của Premier League nhờ tiềm lực tài chính như Manchester City và Chelsea. Tất cả làm nên sự đa dạng, với tính truyền thống xen lẫn hiện đại.

    Tuy nhiên, đội bóng giàu truyền thống không nhất thiết phải là một đội bóng lớn, mà có thể là đội bóng nhỏ hơn nhưng sở hữu một quá khứ vang bóng hào hùng. Có những đội bóng hiện nay chỉ nằm trong nhóm hạng trung nhưng từng giành được nhiều danh hiệu ở giải đấu cũ của nước Anh. Hay có những tên tuổi tại Giải Ngoại hạng Anh từng ăn sâu vào tiềm thức của cả một thế hệ cổ động viên bóng đá, nhưng không còn có thể quay trở lại với vinh quang xưa. Liệu có ai biết Blackburn Rovers đã từng vô địch Giải ngoại hạng Anh (mùa giải 1994-1995) và là câu lạc bộ quen mặt tại giải đấu này hay không, khi giờ họ chỉ là đội bóng nằm giữa bảng xếp hạng của Giải hạng nhất? Có ai biết Everton đã từng 9 lần vô địch nước Anh, hay chỉ biết đến họ là câu lạc bộ tầm trung cùng thành phố với Liverpool? Câu hỏi tương tự cũng dành cho Aston Villa, đội bóng từng 7 lần vô địch nhưng giờ phải ngụp lặn ở top cầm đèn đỏ (tính đến tháng 6 mùa bóng 2019-2020). Hay đó còn là "Mèo đen" Sunderland, từng 6 lần vô địch và cũng là "khách quen", nhưng giờ đã rơi xuống tận Giải hạng hai. Còn có Leeds United, đội từng 3 lần vô địch, trong đó có mùa giải cuối cùng của Giải hạng nhất trước khi Premier League ra đời. Đã từng sở hữu nhiều cầu thủ tài năng, cạnh tranh sòng phẳng với các ông lớn, nhưng sau khi rớt hạng lại phải chật vật ở các hạng dưới suốt 16 năm mới có thể trở lại (giành quyền lên chơi ở Ngoại hạng Anh vào mùa giải 2020-2021).

    Có thể nói, theo dõi Giải ngoại hạng Anh là dõi theo và cùng vui cùng buồn với những bước thăng trầm của các đội bóng giàu truyền thống nhất.

    Premier League sở hữu những cầu thủ tài năng và đẹp trai hàng đầu thế giới

    Nói đến các câu lạc bộ thì không thể không nhắc tới các cầu thủ, một phần quan trọng làm nên thành công của các đội bóng. Không chỉ có những ngôi sao tài năng mang tới chất lượng chuyên môn cao, Premier League còn sở hữu những cầu thủ điển trai thu hút thêm không ít các fan nữ đến với giải đấu.

    NHA - Nơi quy tụ các cầu thủ hàng đầu thế giới

    Không chỉ là cái nôi nuôi dưỡng "gà nhà" (hầu hết các cầu thủ Anh đều chỉ thi đấu ở trong nước), Giải Ngoại hạng Anh còn thu hút được rất nhiều cầu thủ nước ngoài tài năng đến thi đấu. Với lợi nhuận khổng lồ, Premier League là giải đấu có mức lương cầu thủ rất cao nên không có gì đáng ngạc nhiên khi nhiều ngôi sao quyết định chọn bến đỗ là các câu lạc bộ lớn ở đây. Trong mùa giải 2018-2019, mức lương trung bình năm tại Premier League đạt mức 2,99 triệu bảng.

    Cầu thủ tài năng ở giải ngoại hạng Anh

    Ngoại hạng Anh hội tụ nhiều cầu thủ tài năng

    Không phải là giải đấu sở hữu những "siêu sao" với giá chuyển nhượng ngất ngưởng top đầu thế giới như Ligue 1 (Neymar, Kylian Mbappe), Serie A (Cristiano Ronaldo) hay La Liga (Philippe Coutinho, João Félix, Ousmane Dembélé, Antoine Griezmann, Gareth Bale, Eden Hazard), nhưng Premier League sở hữu mặt bằng chung cầu thủ ổn định ở nhiều câu lạc bộ có khả năng cạnh tranh chức vô địch hơn là chỉ dồn hết vào một hay hai đội bóng thống trị. Các đội bóng lớn đều ít nhiều sở hữu các ngôi sao có giá trị lớn trên thị trường, còn các câu lạc bộ nhỏ hơn cũng không phải không có những gương mặt chất lượng. Tất nhiên các cầu thủ tài năng đó đổ dồn vào 2 câu lạc bộ mạnh nhất Giải Ngoại hạng hiện nay là Liverpool và Manchester City. Có thể kể đến những cầu thủ có giá trị cao đa phần còn rất trẻ và được nhiều cầu lạc bộ nước ngoài thèm muốn như: Raheem Sterling, Sadio Mané, Mohamed Salah, Harry Kane, Kevin De Bruyne, Trent Alexander-Arnold, Bernardo Silva, N'Golo Kanté, Leroy Sané, Virgil van Dijk, Paul Pogba , Roberto Firmino, Alisson,... Ngay cả những đội bóng tầm trung tại Premier League cũng có những cầu thủ được định giá khá cao như Everton với Richarlison, West Ham United với Declan Rice, Crystal Palace với Wilfried Zaha hay Leicester City với James Maddison và Youri Tielemans.

    Mặt bằng cầu thủ chất lượng, cộng thêm tính cạnh tranh cao và tiềm ẩn nhiều yếu tố bất ngờ đã mang tới cho Giải Ngoại hạng Anh sức hấp dẫn rất riêng mà các giải đấu khác khó lòng có được.

    Các bạn có thể đọc thêm thông tin về các cầu thủ hay nhất của giải NHA qua bài viết: Danh sách 10 cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất Premier League

    Những cầu thủ đẹp trai và hào hoa

    Tài năng trên sân thì thu hút người hâm mộ nói chung, còn vẻ điển trai thì tất nhiên sẽ khiến chị em phụ nữ phải đứng ngồi không yên rồi. Tại Ngoại hạng Anh cũng không thiếu những anh chàng đầy nam tính trong trang phục thi đấu và khi bước ra ngoài đời, khoác lên mình những bộ cánh bảnh bao thì trở thành những quý ông lịch lãm với vóc dáng như người mẫu. Có đầy đủ các tiêu chuẩn về vẻ đẹp để đáp ứng fan nữ mọi lứa tuổi từ mọi châu lục trên thế giới.

    cầu thủ đẹp trai và hào hoa

    Andre Gomes của Everton - Một trong những cầu thủ điển trai nhất giải đấu

    Có cô gái nào lại không muốn chiêm ngưỡng vẻ đẹp như tài tử điện ảnh của Andre Gomes (Everton), nét nam tính của Olivier Giroud (Chelsea) hay gương mặt "thơ ngây" của Erik Lamela (Tottenham) chứ?

    Các bạn có thể xem chi tiết danh sách này tại bài viết: Điểm mặt top 11 những cầu thủ đẹp trai nhất Ngoại hạng Anh

    Những tài năng trẻ triển vọng

    Không chỉ có những cầu thủ ngôi sao đã thành danh, Ngoại hạng Anh còn là nơi ươm mầm các tài năng trẻ đầy triển vọng với tương lai tươi sáng. Trong số đó, có nhiều cầu thủ được câu lạc bộ đưa lên đội một chứ không đem cho mượn, được tạo điều kiện ra sân khá nhiều để tích lũy thêm kinh nghiệm và thể hiện được tiềm năng tốt. Không ít cầu thủ còn được đá chính thường xuyên và rơi vào tầm ngắm của cả những câu lạc bộ lớn ở nước ngoài. Đó chỉ là những cậu bé đa số sinh sau năm 2000.

    tài năng trẻ ở giải Ngoại hạng Anh

    Ngoại hạng Anh cũng có nhiều gương mặt trẻ triển vọng

    Có thể kể đến những "Cậu bé vàng" được kỳ vọng trở thành tương lai của các câu lạc bộ như Mason Greenwood (Manchester United), Phil Foden (Manchester City), Mason Mount, Callum Hudson-Odoi và Reece James (Chelsea), Bukayo Saka và Eddie Nketiah (Arsenal), Troy Parrott và Oliver Skipp (Tottenham), Declan Rice (West Ham), Max Aarons (Norwich),...

    Hay là 1 trong hai huyền thoại bóng đá đương đại Ronaldo cũng từng là 1 chân sút của giải ngoại anh. Ngoại hạng Anh đã có cả một thế hệ kế cận đầy tài năng và hứa hẹn trong tương lai để duy trì sức hút không hề giảm đó.

    Sở hữu những sân vận động đẹp và hiện đại

    Do sở hữu nhiều đội bóng lớn và giàu truyền thống nên khán giả tới theo dõi các trận đấu của Giải Ngoại hạng Anh có thể được bước vào những sân vận động có sức chứa lớn, thuộc dạng đẹp và hiện đại nhất trên thế giới, nơi có những khán đài luôn chật cứng khán giả. Đó còn là những sân vận động có bề dày lịch sử và truyền thống đáng ngưỡng mộ.

    Sân vận động hiện đại nhất thế giới - Wembley

    Tuy không hẳn là một sân vận động của Giải Ngoại hạng Anh nhưng Wembley là sân vận động quốc gia của Anh, là nơi tổ chức những trận đấu lớn của các câu lạc bộ Anh như Siêu cúp Anh, Chung kết Cúp Liên đoàn và Bán kết Cúp FA. Đây còn từng là sân nhà của câu lạc bộ Tottenham Hotspur trong giai đoạn từ năm 2017 đến năm 2019 trong khi họ chờ xây sân vận động mới là Tottenham Hotspur Stadium.

    Với số chỗ ngồi lên tới 90.000, Wembley là sân vận động bóng đá lớn nhất tại Anh, sân vận động lớn nhất tại Vương quốc Anh và lớn thứ hai ở Châu Âu.

    Sân bóng thu hút lượng khán giả hàng đầu thế giới - Old Trafford

    Người hâm mộ bóng đá chắc chắn cũng không lạ gì với "Nhà hát của những giấc mơ", thánh địa của đội bóng giàu thành tích nhất nước Anh Manchester United. Đây là một sân vận động giàu truyền thống, sở hữu 74.879 chỗ ngồi, là sân vận động lớn nhất của một câu lạc bộ bóng đá ở Vương quốc Anh, sân vận động bóng đá lớn thứ 2 ở Vương quốc Anh (sau sân Wembley) và lớn thứ 11 ở Châu Âu. Nơi đây đã chứng kiến những năm tháng thành công và hào hùng nhất của Quỷ đỏ.

    Các bạn có thể xem chi tiết về sân vận động này tại: Giới thiệu SVĐ Old Trafford - Sân nhà của Manchester United

    sân vận động Old Trafford

    Ngoại hạng Anh cũng có những sân vận động tuyệt vời

    Sân vận động với bề dày lịch sử - Goodison Park

    Tuy chỉ là sân nhà của một đội bóng tầm trung nhưng Goodison Park lại là một trong những sân vận động lâu đời nhất tại Anh. Sân nhà của câu lạc bộ Everton đã tổ chức nhiều trận đấu của các đội bóng lớn hơn bất cứ sân vận động nào khác tại Anh. Nơi đây cũng từng xa rời giải đấu hạng cao nhất trong vòng 4 mùa, khi Everton bị xuống hạng vào năm 1930 và 1951.

    Các bạn có thể xem chi tiết về sân vận động này tại bài viết: SVĐ Goodison Park của Everton và những điều có thể bạn chưa biết

    Cơ cấu giải thưởng hấp dẫn

    Tuy có sự phân hóa rất lớn giữa những đại gia vung tiền tấn để chiêu mộ các ngôi sao và các đội bóng nhỏ chỉ có thể nhắm đến các cầu thủ ít tên tuổi nhưng Giải Ngoại hạng Anh vẫn duy trì được sức hấp dẫn. Điều này không chỉ nhờ vào yếu tố bất ngờ, khi ở giải đấu này, việc các đội bóng nhỏ đánh bại các ông lớn là điều xảy ra khá thường xuyên, mà còn do cơ cấu chia tiền giải thưởng của Ban Tổ chức.

    Do có nguồn doanh thu lớn, Giải Ngoại hạng Anh dành cho các câu lạc bộ mức thưởng rất hấp dẫn, và thậm chí còn đưa nhiều đội bóng ở xứ sở sương mù lọt vào top những câu lạc bộ có doanh thu cao nhất thế giới. Ngoài ra, ở đây, "chênh lệch giàu nghèo" cũng không quá rõ ràng trong vấn đề tiền thưởng. Không như các giải đấu khác, nơi tiền chủ yếu chảy hết vào túi những đội bóng lớn, ở Giải Ngoại hạng Anh, khoảng cách về tiền thưởng giữa các đội bóng là không quá nhiều. Điều này giúp đảm bảo được sự công bằng và duy trì tính cạnh tranh cho giải đấu, kể cả những đội bóng nhỏ cũng sẽ có tiền để hoạt động và nhắm tới những mục tiêu vừa sức mình. Không chỉ vậy, các đội bóng xuống hạng còn nhận được khoản tiền hỗ trợ để có thể thoát khỏi khó khăn. Còn có nơi nào hào phóng hơn ở đây nữa chứ?

    Các bạn có thể tham khảo thêm thông tin tại bài viết: Vô địch Premier League được bao nhiêu tiền? [Giải đáp chi tiết]

    Bài viết trên đây hy vọng đã có thể giúp các bạn biết được Giải Ngoại hạng Anh có bao nhiêu vòng đấu và hiểu thêm nhiều điều về giải đấu hấp dẫn nhất hành tinh này. Hãy tiếp tục theo dõi Đánh Giá Nhà Cái để có thêm những thông tin mình cần nhé!

    Bài viết liên quan
    Bình luận

      Top nhà cái uy tín

      DEBET
      DEBET
      4.6

      Hoàn trả 1.58%, tặng ngay 110% tới 10 triệu đồng

      Điều khoản
      11Bet
      11Bet
      4.5

      Thưởng 100% nạp lần đầu

      Điều khoản
      8Live
      8Live
      4.5

      Hoàn trả 1.75% tiền cược mỗi ngày

      Điều khoản
      Lucky88
      Lucky88
      4.4

      Hoàn trả 30% tổng thua cả tuần

      Điều khoản
      388Bet
      388Bet
      4.3

      Hoàn tiền lên tới 125%

      Điều khoản
      Bong99
      Bong99
      4.2

      Thưởng đến X5 lần

      Điều khoản
      Mibet
      Mibet
      4.2

      Hoa hồng X5, X6

      Điều khoản
      One88
      One88
      4.1

      Thưởng 118% nạp lần đầu, 18% cho lần nạp thứ 2

      Điều khoản
      Fabet
      Fabet
      4.1

      Thưởng tới 110% lần đầu, hoàn trả 1.25% hàng ngày

      Điều khoản
      Five88
      Five88
      4.9

      Thưởng 100% nạp lần đầu

      Điều khoản
      ZBET
      ZBET
      4.8

      Thưởng 200% mở tài khoản + 5 triệu đồng

      Điều khoản